[Phim] Bản giao hưởng định mệnh

Phim Beethoven Virus (bản dịch TV được đặt là Bản giao hưởng định mệnh). Ảnh lấy từ internet

Từ khi có bầu Tink tink được 7 tháng, mình bắt đầu biết đến chuyện mất ngủ kéo dài. Và vì thế, mình bắt đầu xem phim :D. Tất nhiên là với trạng thái mệt mỏi khi mang bầu thì mình chỉ chọn các phim tình cảm nhẹ nhàng lãng mạn, cho tâm hồn nó zui zẻ. Hehee… Và bởi vậy, mình chọn phim Hàn. Thi thoảng thì xem thêm một vài phim Nhật – cái chính là để nghe tiếng  Nhật – dù chẳng hiểu được nhiều – và phải đọc phụ đề :D.

Được cái, xem phim nào, mình cũng thấy cái hay của nó. Nhưng cái phim Bản giao hưởng định mệnh – thực sự là để lại ấn tượng mạnh cho mình.

Mình không ghét nhạc giao hưởng, nhưng cũng không thích – và chưa bao giờ ngồi nghe trọn vẹn một bài chứ đừng nói một buổi nhạc giao hưởng.

Mình thi thoảng có nghe nhạc cổ điển – chủ yếu là piano nhưng cũng không am hiểu gì về nó và chưa sở hữu đĩa nhạc cổ điển nào – trừ một đĩa bạn Tâm tặng hồi bầu Titi.

Nói chung  những thứ này chưa bao giờ cuốn hút mình, cho đến khi mình xem phim Bản giao hưởng định mệnh.

– Một nhạc trưởng tài ba nhưng tính khí khó chịu

– Một thiên tài âm nhạc – mới được phát hiện

– Một cô gái chơi violon sắp bị mất thính giác

Ba người – gặp nhau nhờ việc thành lập một dàn nhạc

Kiểu của Hàn Quốc là mối tình tay ba, nên phim này cũng không ngoại lệ, nhưng không giống những phim khác – đó chỉ là gia vị cho phim, chứ không phải là chủ để chính của phim. Nó làm cho ta thấy hạnh phúc thật đẹp, nhưng nỗi cô đơn và sự đau khổ – có khi cũng thật đẹp. Và trên hết, âm nhạc thật đẹp.

Mình thích cá tính mạnh mẽ của ông nhạc trưởng khó tính trong phim – nhưng mình đặc biệt thích cái phiêu lãng của cậu học trò của ông – được cho là thiên tài  – khi đang chỉ huy dàn nhạc.

– Những con người có chung ước mơ là âm nhạc với những cản trở khác nhau.

Cho dù, người nhạc trưởng được xem là nhân vật chính của phim, nhưng bộ phim lại cho ta một cảm giác rằng các nhân vật đều rất quan trọng. Họ thực sự là những nhân vật chính. Họ cho ta thấy rằng: Hãy biết ước mơ và cố gắng cho những ước mơ đó. Bởi cuộc sống đầy rẫy những khó khăn cản trở, nên thật tốt khi ta biết vượt qua để đến được với ước mơ của mình.

Đạo diễn bộ phim bảo rằng ông ta thích cái câu: Cuộc sống chọn tôi và tôi chọn niềm hạnh phúc. Chà, mình cũng thực sự thích câu này!

Kết thúc phim bằng một đoạn trong chương cuối của bản giao hưởng  số 9 của Beethoven. Và là một kết thúc mở (theo mình).  Mà có lẽ kể cả những người ít suy nghĩ tích cực nhất cũng sẽ nghĩ tới những điều tốt đẹp sau cái kết ấy.

Bản giao hưởng số 9 cung rê thứ, opus 125 là tác phẩm giao hưởng trọn vẹn cuối cùng do Ludwig van Beethoven biên soạn. Hoàn thành vào năm 1824,[1] nó sử dụng một phần nội dung của bài ode An die Freude (“Ode hoan ca”) của Friedrich Schiller làm lời ca cho những người đơn ca và đồng ca thể hiện trong chương cuối. Đây là thử nghiệm đầu tiên mà nhà soạn nhạc vĩ đại sử dụng giọng hát con người ở cùng cấp độ với các nhạc cụ trong một bản giao hưởng.

Bản giao hưởng này có lẽ là tác phẩm được biết đến nhiều nhất trong tất cả các tác phẩm của âm nhạc cổ điển châu Âu,và được xem là một trong những kiệt tác của Beethoven, được soạn khi ông điếc hoàn toàn.Có thể nói nó đóng một vai trò văn hóa nổi bật trong xã hội hiện đại. Đặc biệt, âm nhạc trong chương thứ tư (bỏ phần lời) được dùng làm bài ca chính thức của Liên Minh Châu Âu

Chương I

Allegro ma non troppo, un poco maestoso. Thời gian xấp xỉ: 15 phút.

Trong màn sương tối lờ mờ, bất định, hiện ra phần mở đầu của bản giao hưởng. Hồi hộp, đầy bí ẩn của đợi chờ, tiếng vê (tremolo) chập chờn mờ ảo của violin, trên nền tremolo ấy thấp thoáng những bóng lờ mờ các motiv, nhạc sĩ đang lần dò những tuyến mạch của chủ đề chính sau này, nó đã hình thành, và sau một sự chuẩn bị lâu dài, bằng sự nỗ lực hùng mạnh của dàn nhạc, cuối cùng, khẳng định chủ đề chính. Xuất hiện hình tượng thuyết nguồn gốc vũ trụ, dường như từ bóng tối của vô biên vũ trụ xuất hiện và tuyên bố về mình một cách uy quyền, mệnh lệnh: “Tôi đang có ở đây”. Nhưng vũ trụ sinh ra xù xì, đầy rẫy những mâu thuẫn sôi sục, nảy sinh không khí đấu tranh, xung đột. Sự phát triển sôi động đó dẫn đến chủ đề phụ – phản đề trữ tình đối với chủ đề một, âm nhạc mang màu sắc trưởng, xuất hiện cao trào anh hùng ca – những tia sáng đầu tiên của thắng lợi. Và bỗng nhiên trở lại một sự yên lặng hung dữ, những tiếng kèn hiệu nghiêm trọng thông báo trận chiến đấu bắt đầu, gợi lại trong ký ức những hình tượng người khổng lồ một mắt trong sử thi anh hùng cổ đại. Ngôn ngữ của bản giao hưởng bị mất tính chất tạo hình, nhưng thay vào đó là áp lực kịch tính và thoái trào kiệt sức, trong âm thanh rùng rợn của chủ đề chính, trong tính nhất quán, nhằm một mục tiêu nhất định của sự phát triển âm nhạc, đã thể hiện được hình tượng uy nghi, hùng tráng của hành động, của cuộc chiến đấu. Giai đoạn tột cùng của cuộc chiến đấu trùng hợp với sự bắt đầu phần nhắc lại (Reprise). Từ lúc ấy sự hoạt động đưa đến không thương xót sự kết thúc bi thảm trong đoạn đuôi (Coda). Âm nhạc có sắc thái tang lễ trọng thể. Tuy vậy “ý kiến tối hậu” không thể bác bỏ được vẫn thuộc về chủ đề chính quyền uy và hùng dũng.

Chương II

Scherzo: Molto vivace – Presto. Thời gian xấp xỉ: 10 phút.

Phá bỏ tập tục cũ, Beethoven để khúc Scherzo ngay sau chương I. Nó xóa bỏ yếu tố bi thảm lúc đầu – Scherzo – cảnh huy hoàng có khí thế và hiệu lực, nó lao nhanh dồn dập như một trận bão lửa, tạo nên ấn tượng lúc thì mang tính chất anh hùng ca, lúc thì phóng túng, mơ mộng. Nhưng trong dòng âm thanh như đuổi theo nhau đó khuôn phép nghiêm ngặt về nhịp điệu vẫn khống chế. Những phần ngoài cùng được viết ở hình thức sonata allegro (lại một cải tiến mới mẻ nữa) tương phản với phần trio mang tính chất phong cảnh phong tục, với nhiều màu sắc tươi sáng của đồng quê.

Chương III

Adagio molto e cantabile – Andante Moderato – Tempo Primo – Andante Moderato – Adagio – Lo Stesso Tempo. Thời gian xấp xỉ: 16 phút.

Thể hiện lý tưởng đạo đức, vẻ đẹp và tính chất hùng vĩ của âm nhạc đầy cảm hứng bởi ý tưởng cao cả về đạo đức và hoàn thiện, sứ mệnh và nghĩa vụ của con người. Tính chất minh bạch sáng sủa, sự hài hòa của lý trí và tình cảm bao trùm niềm suy tư triết lý tỉnh táo ấy. Dòng nhạc thong thả, đầy đặn, sự luân chuyển và bổ sung lẫn nhau của hai chủ đề và các biến tấu của chúng rất chặt chẽ và hợp lý, hơi thở của giai điệu vô cùng rộng rãi. Điệu trưởng chiếm ưu thế hầu như khắp nơi trong nền tảng dàn nhạc đầy chất giai điệu tươi sáng, chỉ có hai lần bị phá vỡ do sự xâm nhập của chủ đề chính của chương I – như muốn nhắc rằng đạt được sự rõ ràng và cân đối ấy phải trả bằng một giá đắt.

Chương IV

Presto; Allegro molto assai (Alla marcia); Andante maestoso; Allegro energico, sempre ben marcato. Thời gian xấp xỉ: 24 phút.

Chương cuối với phần đầu tràn lên dữ dội, khôi phục cái lạc điệu tưởng như đã được khắc phục. Nhưng điều đó chỉ là sự cố gắng để quay về. Nhưng sự trở về đã không thể có được logic phát triển của “những sự kiện” nhất quyết dẫn đến thắng lợi của niềm vui. Những chủ đề của những chương trước – những đoạn đường đã bị vượt qua – nối tiếp nhau đi, nhưng chủ đề nào cũng bị bè cello “cự tuyệt” bằng cách nói cương quyết: không một chủ đề nào có thể nói là chủ đề của chương cuối. Cần phải tìm cái nào đó có phẩm chất mới, hơn hẳn tất cả những gì đã có từ trước đến nay và có thể nói lên kết quả phát triển tư tưởng âm nhạc của bản giao hương. Một khoảnh khắc yên lặng trong dàn nhạc. Và cuối cùng chủ đề mới ấy xuất hiện, chủ đề Niềm Vui. Chính nhờ tính chất mộc mạc mà nó được xem như một sự phát triển rõ ràng. Đầu tiên là cello và contrebass diễn tấu chủ đề ấy, sau đó từng nhóm nhạc cụ khác và cuối cùng, cả dàn nhạc. Đó là niềm vui đã vượt qua đau khổ, chiến thắng cái ác, là thành quả của sự hài hòa cân đối cao độ của nội tâm và sự thoải mái về tinh thần của con người. Âm thanh của chủ đề đạt đến quy mô to lớn, và một lần nữa, lần cuối cùng, nhạc tố hốt hoảng, kinh hoàng trong chương I lại chen vào. Và lúc đó, lần đầu tiên nghe thấy tiếng nói của con người: “Ồ các bạn ơi! Không phải những âm thanh ấy! Tốt hơn hết chúng ta hãy hát cái gì vui tươi!” Chủ đề Niềm Vui xuất hiện ở các giọng đơn ca và hợp xướng: “Ôi Niềm Vui thần thánh tuyệt vời, nữ thần của bầu trời! Lòng hân hoan, chúng tôi bước vào thánh đường của người”. Từ lúc đó Niềm Vui vô tận, không gì làm u tối đi, được giữ mãi cho đến cuối chương. Hơn thế nữa, Niềm Vui được thể hiện trong tất cả sự phong phú về giới hạn và sắc thái. Chủ đề thông qua một loạt biến hóa, trở thành khúc ca, bài hát ca ngợi tươi sáng, hành khúc anh hùng, về tính chất có khác nhau, những đoạn chen (episodes) được trình bày trong bức tranh khổng lồ chung của niềm vui sướng của quần chúng, sự hân hoan tưng bừng của nhân loại được giải phóng và hạnh phúc. Và trong âm nhạc như tràn ngập ánh mặt trời, và trong từng ô nhịp ánh hào quang ngày càng rực rỡ, chói lọi. Về cuối giọng hát đơn ca, hợp xướng và dàn nhạc hòa thành khí thế chung ngợi ca niềm vui, trong niềm hân hoan tột độ. “Hỡi triệu triệu người, hãy xiết chặt tay nhau! “Bản giao hưởng kết thúc bằng sự ca ngợi Tự do, tình huynh đệ của Nhân loại.

Như vậy là, từ tối tăm – ra ánh sáng, qua đấu tranh và tổn thất – đến giác ngộ sứ mệnh của con người, từ u tối – đến ánh sáng của chân lý, đến niềm vui của thế giới được giải phóng và hạnh phúc. Đó là những nét lớn trong nội dung tư tưởng của bản giao hưởng số 9, thể hiện những lý tưởng bất tử mà hàng bao nhiêu thế kỷ loài người đang vươn tới.

Nguồn  Wiki

 

Ngoài lề:

Như đã nói ở trên, mình rất thích cái phiêu lãng của cậu học trò được cho là thiên tài âm nhạc ấy – và thích cả nụ cười của cậu ta. Và bởi vậy, mình tìm kiếm thông tin về diễn viên này.

À, hóa ra là một mỹ nam của  Hàn  Quốc, được xem là rất nữ tính. càng ngày càng thích để tóc dài và ăn mặc nữ tính hơn. Việc đó là việc riêng của cậu ý, nhưng thú thật là mình không thích. Và bỗng nhiên – mình bớt thích cậu ta ngay. Cho dù mình vẫn thích khi cậu ta hóa thân vào nhân vật trong Bản giao hưởng định mệnh.

Điều đó nói lên điều gì? Có lẽ mình giành con tim để thích nhân vật trong phim, nhưng với cậu diễn viên này, mình thích bằng mắt thôi.  Khi mắt mình thấy không thuận, mình không thích nữa.

Và trong cuộc sống cũng thế. Có những thứ, ta thích bằng cả trái tim, yêu bằng cả trái tim. Có những thứ, ta chỉ thích bằng mắt, yêu bằng mắt. Khi yêu bằng trái tim, thì dù điều ta yêu – có thay đổi dưới hình thức nào – niềm yêu đó vẫn vẹn nguyên….

PS: Anh! em yêu anh bằng trái tim đấy. Biết không 😉

Dream of Swan – Mình cũng rất thích bài này

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s